詠雪

宋代 江南雨
六出瓊花籠太虛,紅塵休嘆只須臾。心清應與梅相伴,喚醒春風到海隅。
liù chū qióng huā lóng tài   hóng chén xiū tàn zhǐ xīn qīng yīng méi xiāng bàn huàn   xǐng chūn fēng dào hǎi