詠雪

宋代 劉攽
北風吹朔雪,楚塞亦凝寒。天地浮雲滿,江湖行路難。 醉宜乘馬出,高愛倚樓看。會是豐年候,居人意似寬。
běi fēng chuī shuò xuě   chǔ sāi níng hán tiān yún mǎn jiāng 滿   xíng nán    
zuì chéng chū   gāo ài lóu kàn huì shì fēng nián hòu   rén kuān