詠雪

宋代 曾鞏
北風蕭蕭鳴且歇,短日悠悠生復滅。 朝含滄海滿天雲,暮斷行人千里雪。 初通壑谷氣先冷,漸蔽郊原路疑絕。 並包華夷德豈薄,改造乾坤事尤譎。 驅除已與塵滓隔,濯溉終令枯槁悅。 相持始信竹析勁,易敗可嗟萑葦折。 垂條巧綴如自近,眢井隨形呀且缺。 飛檐{左車右獻}{左車右獻}駕長浪,巨壁林林倚精鐵。 弊衣或有骭猶凍,荒宴誰能耳偏熱。 壯夫撫劍生銳氣,志士扃門養高節。 已開襟胸絕煩憒,更足溝塍慰空竭。 雖無酒體發嘲笑,亦有詩謠恣搜抉。 新陽仿佛送鑱鑿,舊徑參差分曲折。 留當屐齒印崖石,徒倚長松看寥泬。
běi fēng xiāo xiāo míng qiě xiē   duǎn yōu yōu shēng miè  
cháo hán cāng hǎi mǎn 滿 tiān yún   duàn háng rén qiān xuě  
chū tōng xiān lěng   jiàn jiāo yuán jué  
bìng bāo huá báo   gǎi zào qián kūn shì yóu jué  
chú chén   zhuó gài zhōng lìng gǎo yuè  
xiāng chí shǐ xìn zhú jìn   bài jiē huán wěi zhé  
chuí tiáo qiǎo zhuì jìn   yuān jǐng suí xíng ya qiě quē  
fēi yán   { zuǒ chē yòu xiàn   }   { zuǒ chē yòu xiàn   } jià cháng làng   lín lín jīng tiě  
huò yǒu gàn yóu dòng   huāng yàn shuí néng ěr piān  
zhuàng jiàn shēng ruì   zhì shì jiōng mén yǎng gāo jié  
kāi jīn xiōng jué fán kuì   gèng gōu chéng wèi kōng jié  
suī jiǔ cháo xiào   yǒu shī yáo sōu jué  
xīn yáng fǎng 仿 sòng chán záo   jiù jìng cēn fēn zhé  
liú dāng chǐ yìn shí   cháng sōng kàn liáo jué