詠雪

宋代 石延年
台上魂消猶似蝶,樓中妝暖不成梅。 亂隨瑤水冰先釋,試伴瓊林萼並開。
tái shàng hún xiāo yóu shì dié   lóu zhōng zhuāng nuǎn chéng méi
luàn suí yáo shuǐ bīng xiān shì   shì bàn qióng lín è bìng kāi