詠雪

宋代 王之道
白榆風起匝天來,透隙穿簾醉眼開。 氈襯庭階茸妥貼,帶盤山徑玉縈迴。 根行萬國將宜麥,香動千林獨放梅。 閒把銀杯評柳絮,始知謝女亦非才。
bái fēng tiān lái   tòu chuān 穿 lián zuì yǎn kāi
zhān chèn tíng jiē rōng tuǒ tiē   dài pán shān jìng yíng huí
gēn xíng wàn guó jiāng mài   xiāng dòng qiān lín fàng méi
xián yín bēi píng liǔ   shǐ zhī xiè fēi cái