詠夏雨

宋代 張玉娘
頭上雲俱黑,一片雨浪浪。慘澹隱高樹,霏微迷綠楊。 冷冷添澗水,點點落危檣。簾捲山流翠,郊虛草自香。 靜嫌聲間竹,醉愛爽凝觴。殿閣羅閒扇,池亭送嫩涼。 荷珠圓復碎,蘭芷脆還芳。拂埃亂天際,度雲喧草堂。 乘空曳輕練,向晚洗炎光。幽徑荒苔滑,短檐飛鳥忙。 湛湛翻萍影,溶溶浸柳塘。無心留石洞,有夢惱襄王。 暝色欺明月,高飆透薄裳。入更生闃寂,攲坐訝清商。 潤氣清湘簟,徘徊怯繡床。
tóu shàng yún hēi   piàn làng làng cǎn dàn yǐn gāo shù   fēi wēi yáng
lěng lěng tiān jiàn shuǐ   diǎn diǎn luò wēi qiáng lián juǎn shān liú cuì   jiāo cǎo xiāng
jìng xián shēng jiān zhú   zuì ài shuǎng níng shāng diàn 殿 luó xián shàn   chí tíng sòng nèn liáng
zhū yuán suì   lán zhǐ cuì hái fāng āi luàn tiān   yún xuān cǎo táng
chéng kōng qīng liàn   xiàng wǎn yán guāng yōu jìng huāng tái huá   duǎn yán fēi niǎo máng
zhàn zhàn fān píng yǐng   róng róng jìn liǔ táng xīn liú shí dòng   yǒu mèng nǎo xiāng wáng
míng míng yuè   gāo biāo tòu báo shang gēng shēng   zuò qīng shāng
rùn qīng xiāng diàn   pái huái qiè xiù chuáng