詠五指山

宋代 王松
五笏巍峨冠海東,巨靈伸手欲摩空。夜來遙見峰頭月,一顆明珠弄掌中。
wēi é guān hǎi dōng   líng shēn shǒu kōng lái yáo jiàn fēng tóu yuè   míng zhū nòng zhǎng zhōng