詠五台

隋代 王通
縹緲蓬萊未足夸,海峰孤絕更無加。 入門已到三摩地,攜手同游千歲沙。 碧玉鏡開金菡舊,珊瑚樹宿白頻迦。 殷勤童子能招隱,共采芝茵和紫霞。 驚起東華塵土夢,淪州到處即為家。 山人自種三珠樹,天使常乘入月槎。 梅福留丹赤汝橘,安期送來大於瓜。 金仙對面無言說,春滿幽岩小白花。 寶陀岩畔禮慈容,滿袖香吹菡舊風。 海市障天番霧黑,地輪推日上朝紅。 悟迷不必分明暗,觀照何須了色空。 不涉音開三際斷,大千塵剎盡圓通。 返視何妨更返聞,須知了妄即同真。 千虛影視塵沙界,萬像光舍剎土身。 轉物頭頭皆妙鏡,窮源處處盡同津。 普門廓徹無邊表,紫竹紅渠別是春。
piāo miǎo péng lái wèi kuā   hǎi fēng jué gèng jiā  
mén dào sān   xié shǒu tóng yóu qiān suì shā  
jìng kāi jīn hàn jiù   shān shù 宿 bái pín jiā  
yīn qín tóng néng zhāo yǐn   gòng cǎi zhī yīn xiá  
jīng dōng huá chén mèng   lún zhōu dào chù wéi jiā  
shān rén zhǒng sān zhū shù   tiān shǐ 使 cháng chéng yuè chá  
méi liú dān chì   ān sòng lái guā  
jīn xiān duì miàn yán shuō   chūn mǎn 滿 yōu yán xiǎo bái huā  
bǎo tuó yán pàn róng   mǎn 滿 xiù xiāng chuī hàn jiù fēng  
hǎi shì zhàng tiān fān hēi   lún tuī shàng cháo hóng  
fēn míng àn   guān zhào le kōng  
shè yīn kāi sān duàn   qiān chén shā jǐn yuán tōng  
fǎn shì fáng gèng fǎn wén   zhī liǎo wàng tóng zhēn  
qiān yǐng shì chén shā jiè   wàn xiàng guāng shě shā shēn  
zhuǎn tóu tóu jiē miào jìng   qióng yuán chù chù jǐn tóng jīn  
mén kuò chè biān biǎo   zhú hóng bié shì chūn