用文伯起韻

宋代 張侃
老人痴鈍性可憎,微子誰與為友朋。久廢未容收顙馬,一呼寧復責飢鷹。 無緣下榻留徐孺,好去登門訪李膺。吾道不行吾已矣,短桴浮海要同乘。
lǎo rén chī dùn xìng zēng   wēi shuí wèi yǒu péng jiǔ fèi wèi róng shōu sǎng   níng yīng    
yuán xià liú   hǎo dēng mén fǎng yīng dào xíng duǎn   hǎi yào tóng chéng