詠王右丞

宋代 梅堯臣
右丞筆通妙,阮籍思玄虛。獨畫來東平,倒冠醉乘驢。 力頑不肯進,俛首耳前驅。一人牽且顧,一士旁挾扶。 捉鞍舉雙足,閉目忘窮途。想像得風度,纖悉古衣裾。 玉骨化為土,丹青終不渝。而今幾百歲,乃有胡公疏。 買石遂留刻,漬墨許傳模。白黑就髣髴,毫芒辨精粗。 千古畜深意,終朝懸座隅。誰謂盈尺紙,不慚雲霧圖。
yòu chéng tōng miào   ruǎn xuán huà lái dōng píng dào   guān zuì chéng    
wán kěn jìn   shǒu ěr qián rén qiān qiě   shì páng xié    
zhuō ān shuāng   wàng qióng xiǎng xiàng fēng xiān      
huà wèi   dān qīng zhōng ér jīn bǎi suì nǎi   yǒu gōng shū    
mǎi shí suì liú   chuán bái hēi jiù fǎng háo   máng biàn jīng    
qiān chù shēn   zhōng zhāo xuán zuò shuí wèi yíng chǐ zhǐ   cán yún