用王侍郎韻寄題醫僧道森藥山閣

宋代 方岳
蚊蛭侯王空培塿,大千世界無何有。 痴兒不省芭蕉身,持與冰霜斗長久。 三生慈憫魚十千,卻來世間吁可憐。 一百四病更相纏,縱有佛力難言詮。 不如一念圓覺淨,四大乾坤無可病。 雲根靈草自春風,夜立齊腰山雪盛。
wén zhì hòu wáng kōng péi lǒu   qiān shì jiè yǒu  
chī ér xǐng jiāo shēn   chí bīng shuāng dòu cháng jiǔ  
sān shēng mǐn shí qiān   què lái shì jiān lián  
bǎi bìng gēng xiāng chán   zòng yǒu nán yán quán  
niàn yuán jué jìng   qián kūn bìng  
yún gēn líng cǎo chūn fēng   yāo shān xuě shèng