詠王烈女 其二

宋代 張熙
容毀不復全,臂斷為復續。此身冰與玉,肯為強暴辱。 落落清風嶺,哀哀摩笄山。此心等鐵石,生死須臾間。 吾不見侍中濺血有幾許,杲卿罵賊誰為侶。丈夫就義自古難,吁嗟乎,王烈女!
róng huǐ quán   duàn wéi shēn bīng kěn   wèi qiáng bào    
luò luò qīng fēng lǐng   āi āi shān xīn děng tiě shí shēng   jiān    
jiàn shì zhōng jiàn xuè yǒu   gǎo qīng zéi shuí wèi zhàng jiù nán   jiē wáng   liè