詠兔絲詩

南北朝 謝朓
輕絲既難理。 細縷竟無織。 爛熳已萬條。 連綿復一色。 安根不可知。 縈心終不測。 所貴能卷舒。 伊用蓬生直。
qīng nán
jìng zhī
làn màn wàn tiáo
lián mián 綿
ān gēn zhī
yíng xīn zhōng
suǒ guì néng juǎn shū
yòng péng shēng zhí