用退之韻賦新霽

宋代 朱松
春泥窘幽步,苔上屐痕少。新晴一褰衣,綠葉藏啼鳥。 方塘灩宿漲,古鏡窺清曉。華顛忽自笑,綵羽墮驚矯。 瞻言云中耕,縹緲穹脊繞。歸把東皋犁,此念何日了。
chūn jiǒng yōu   tái shàng hén shǎo xīn qíng qiān   cáng niǎo
fāng táng yàn 宿 zhǎng   jìng kuī qīng xiǎo huá diān xiào   cǎi duò jīng jiǎo
zhān yán yún zhōng gēng   piāo miǎo qióng rào guī dōng gāo   niàn le