詠湯婆長句寄談勿庵勉之共發一笑

明代 龔詡
歲晚江鄉雪盈尺,小齋不禁寒氣逼。 先生獨臥不成眠,兩腳渾如水中石。 今宵何幸得溫溫,伸去縮來隨意得。 非關被底別藏春,深藉湯婆有餘力。 此婆生來名阿錫,紡織無能有潛德。 緘口何曾說是非,謀身不解求衣食。 寂寂無聲伴到明,不作驕痴取憐惜。 君不見此婆有妹名青奴,骨格玲瓏如姊默。 不容暑氣侵肌膚,亦與先生舊相識。 只因寒暑不同時,棄捨塵中倚空壁。
suì wǎn jiāng xiāng xuě yíng chǐ   xiǎo zhāi jīn hán  
xiān sheng chéng mián   liǎng jiǎo hún shuǐ zhōng shí  
jīn xiāo xìng de wēn wēn   shēn suō lái suí de  
fēi guān bèi bié cáng chūn   shēn tāng yǒu  
shēng lái míng ā   fǎng zhī néng yǒu qián  
jiān kǒu zēng shuō shì fēi   móu shēn jiě qiú shí  
shēng bàn dào míng   zuò jiāo chī lián  
jūn jiàn yǒu mèi míng qīng   líng lóng  
róng shǔ qīn   xiān sheng jiù xiāng shí  
zhǐ yīn hán shǔ tóng shí   shè chén zhōng kōng