詠宋中道宅棕櫚

宋代 梅堯臣
青青棕櫚樹,散葉如車輪。 擁蘀交紫髯,歲剝豈非仁。 用以覆雕輿,何憚克厥身。 今植公侯第,愛惜知幾春。 完之固不長,只與薺本均。 幸當敕園吏,披割見日新。 是能去窘束,始得物理親。
qīng qīng zōng shù   sàn chē lún  
yōng tuò jiāo rán   suì fēi rén  
yòng diāo 輿   dàn jué shēn  
jīn zhí gōng hóu   ài zhī chūn  
wán zhī zhǎng   zhǐ běn jūn  
xìng dāng chì yuán   jiàn xīn  
shì néng jiǒng shù   shǐ qīn