詠松

宋代 吳芾
古邑荒涼但有松,濃陰夾道勢騰空。 行人破暑忙歸去,未必茅檐有此風。
huāng liáng dàn yǒu sōng   nóng yīn jiā dào shì téng kōng
xíng rén shǔ máng guī   wèi máo yán yǒu fēng