詠絲桐

宋代 陽枋
地闊天寬人一般,琴心會得語言難。 高山流水知音少,月白風清時自彈。
kuò tiān kuān rén bān   qín xīn huì de yán nán  
gāo shān liú shuǐ zhī yīn shǎo   yuè bái fēng qīng shí dàn