永思堂詩

明代 楊士奇
南山之木,厥有本根。浩浩川流,則亦有原。 凡世之氓,孰無父母。生我育我,憂勤是保。 我疾在躬,父母怦怦。我躬既平,父母載寧。 我事父母,千載未足。雲胡一朝,去我不復。 林棲者烏,則有反哺。哀哉小子,欲養無所。 豈無厚祿,豈無華纓。我無父母,於誰為榮。 靡旦靡夕,孔懷弗忘。父兮母兮,如睹羹牆。 居則以思,行則以思。音容慌焉,夢寐對之。 父天母地,覆載同德。哀哀我心,何窮何極。 先哲有訓,立身忠君。我惇用之,敢怠於勤。 無敢怠勤,恆恭敬止。終焉永懷,悠悠曷已。
nán shān zhī   jué yǒu běn gēn hào hào chuān liú   yǒu yuán
fán shì zhī máng   shú shēng   yōu qín shì bǎo
zài gōng   pēng pēng gōng píng   zài níng
shì   qiān zǎi wèi yún zhāo  
lín zhě   yǒu fǎn āi zāi xiǎo   yǎng suǒ
hòu 祿   huá yīng   shuí wèi róng
dàn   kǒng huái wàng   gēng qiáng
  xíng yīn róng huāng yān   mèng mèi duì zhī
tiān   zǎi tóng āi āi xīn   qióng
xiān zhé yǒu xùn   shēn zhōng jūn dūn yòng zhī   gǎn dài qín
gǎn dài qín   héng gōng jìng zhǐ zhōng yān yǒng huái   yōu yōu