永思堂

宋代 王稱
茫茫宇宙內,蕩蕩成古今。淒淒霜露繁,惻惻遊子心。 終天何漫漫,長夜竟沉沉。庭闈不復趨,宰木風滿林。 林中有啼鳥,嗚嗚吐哀音。感茲物性微,我懷良不禁。 入室若有見,焄蒿或來臨。區區抱遺體,戚戚幽怨深。 嗟余念弗髦,多難早見侵。為君賦永思,潸然淚盈襟。
máng máng zhòu nèi   dàng dàng chéng jīn shuāng fán   yóu xīn    
zhōng tiān màn màn   cháng jìng chén chén tíng wéi zǎi   fēng mǎn lín 滿    
lín zhōng yǒu niǎo   āi yīn gǎn xìng wēi   huái liáng jīn    
shì ruò yǒu jiàn   xūn hāo huò lái lín bào   yōu yuàn shēn    
jiē niàn máo   duō nàn zǎo jiàn qīn wèi jūn yǒng shān   rán lèi yíng jīn