詠四面雲山

清代 康錫
珠狀崔嵬里,蘭衢入好詩。 遠岑如競秀,近嶺似爭奇。 雨過風來緊,山寒花落遲。 亭遙先得月,樹密顯高枝。 湖平無涌浪,霧淨少多歧。 脈脈金明液,溶溶積翠池。 常憂思解慍,樂志余清悲。 素學臣鄰老,耆年自不知。
zhū zhuàng cuī wéi   lán hǎo shī
yuǎn cén jìng xiù   jìn lǐng shì zhēng
guò fēng lái jǐn   shān hán huā luò chí
tíng yáo xiān de yuè   shù xiǎn gāo zhī
píng yǒng làng   jìng shǎo duō
jīn míng   róng róng cuì chí
cháng yōu jiě yùn   zhì qīng bēi
xué chén lín lǎo   nián zhī