永叔石月屏圖

宋代 蘇舜欽
日月行上天,下照萬物根。向之生榮背則死,故為萬物生死門。 東西兩交征,晝夜不暫停。胡為虢山石,留此皎月痕常存。 桂樹散疏陰,有若圖畫成。永叔得之不能曉,作歌使我窮其原。 或疑月入此石中,分此二曜三處明。或雲蟾兔好溪山,逃遁出月不可關。 浮波穴石恣所樂,嫦娥孤坐初不覺。玉杵夜無聲,無物來搗藥。 嫦娥驚推輪,下天自尋捉。繞地掀江蹋山嶽,二物驚奔不復見。 留此玉輪之跡在青壁,風雨不可剝。此說亦詭異,予知未精確。 物有無情自相感,不間幽微與高邈。老蚌向月月降胎,海犀望星星入角。 彤霞爍石變靈砂,白虹貫岩生美璞。此乃西山石,久為月照著。 歲久光不滅,遂有團團月。寒輝籠籠出輕霧,坐對不復嗟殘缺。 蝦蟆縱汝惡觜吻,可能食此清光沒。玉川子若在,見必喜不徹。 此雖隱石中,時有靈光發。土怪山鬼不敢近,照之僵仆肝腦裂。 有如君上明,下燭萬類無遁形,光艷百世無虧盈。
yuè xíng shàng tiān   xià zhào wàn gēn xiàng zhī shēng róng bèi   wèi wàn shēng mén
dōng 西 liǎng jiāo zhēng   zhòu zàn tíng wéi guó shān shí   liú jiǎo yuè hén cháng cún
guì shù sàn shū yīn   yǒu ruò huà chéng yǒng shū zhī néng xiǎo   zuò shǐ 使 qióng yuán
huò yuè shí zhōng   fēn èr yào sān chù míng huò yún chán hǎo shān   táo dùn chū yuè guān
xué shí suǒ   cháng é zuò chū jué chǔ shēng   lái dǎo yào
cháng é jīng tuī lún   xià tiān xún zhuō rào xiān jiāng shān yuè   èr jīng bēn jiàn
liú lún zhī zài qīng   fēng shuō guǐ   zhī wèi jīng què
yǒu qíng xiāng gǎn   jiān yōu wēi gāo miǎo lǎo bàng xiàng yuè yuè jiàng tāi   hǎi wàng xīng xing jiǎo
tóng xiá shuò shí biàn líng shā   bái hóng guàn yán shēng měi nǎi 西 shān shí   jiǔ wèi yuè zhào zhù
suì jiǔ guāng miè   suì yǒu tuán tuán yuè hán huī lóng lóng chū qīng   zuò duì jiē cán quē
zòng è wěn   néng shí qīng guāng méi chuān ruò zài   jiàn chè
suī yǐn shí zhōng   shí yǒu líng guāng guài shān guǐ gǎn jìn   zhào zhī jiāng gān nǎo liè
yǒu jūn shàng míng   xià zhú wàn lèi dùn xíng   guāng yàn bǎi shì kuī yíng