永叔內翰見索謝公游嵩書感嘆希深師魯子聰幾道皆為異物獨公與餘二人在因作五言以敘之

宋代 梅堯臣
昔在洛陽時,共游銅駝陌。尋花不見人,前代公侯宅。 深堂鎖塵埃,空壁斗蜥蜴。楸陰布苔綠,野蔓纏石碧。 池魚有偷釣,林鳥有巧射。園隸見我來,朱門暫開闢。 園婦見我還,便掃車馬跡。何以掃馬跡,實亦畏他客。 我輩唯適情,一葉未嘗摘。他人或所至,生果不得惜。 又憶游嵩山,勝趣無不索。各具一壺酒,各蠟一雙屐。 登危相扶牽,遇平相笑噱。石搗雲衣輕,岩裂天窗窄。 上飲醒心泉,高巔溜寒液。下看峰半雨,廣甸飛甘澤。 夜宿岳頂寺,明月入戶白。分吟露氣冷,猛酌面易赤。 明朝循歸途,兩脛痛若刺。日旰就馬乘,香草路迫阨。 卻望峻極居,已與天外隔。薄暮投少林,漱濯整冠幘。 碑觀巡幸僧,指古定空壁。誓將新詠章,燈前互詆擿。 楊生護己短,一字不肯易。明年移河陽,簿書日堆積。 忽得謝公書,大誇遊覽劇。自嵩歷石堂,蘚花題洞額。 其文曰神清,固非人筆畫。乃知二公貴,逆告意可賾。 遂由龍門歸,里堠環數驛。我時詩以答,或歌或辨責。 責我不喜僧,性實未所獲。凡今三十年,累冢拱松柏。 唯與公非才,同在不同昔。昔日同少壯,今且異肥瘠。 昔日同微祿,今且異烜赫。昔同騎破韉,今控銀轡革。 昔同自謳歌,今執樂指百。死者誠可悲,存者獨窮厄。 但比死者優,貧存何所益。
zài luò yáng shí   gòng yóu tóng tuó xún huā jiàn rén qián   dài gōng hóu zhái    
shēn táng suǒ chén āi   kōng dòu qiū yīn tái   màn chán shí    
chí yǒu tōu diào   lín niǎo yǒu qiǎo shè yuán jiàn lái zhū   mén zàn kāi    
yuán jiàn hái   biàn 便 sǎo chē sǎo shí   wèi    
bèi wéi shì qíng   wèi cháng zhāi rén huò suǒ zhì shēng   guǒ    
yòu yóu sōng shān   shèng suǒ jiǔ   shuāng    
dēng wēi xiāng qiān   píng xiāng xiào jué shí dǎo yún qīng yán   liè tiān chuāng zhǎi    
shàng yǐn xǐng xīn quán   gāo diān liū hán xià kàn fēng bàn guǎng   diān fēi gān    
宿 yuè dǐng   míng yuè bái fēn yín lěng měng   zhuó miàn chì    
míng cháo xún guī   liǎng jìng tòng ruò gàn jiù chéng xiāng   cǎo è    
què wàng jùn   tiān wài tóu shǎo lín shù   zhuó zhěng guān    
bēi guān xún xìng sēng   zhǐ dìng kōng shì jiāng xīn yǒng zhāng dēng   qián    
yáng shēng duǎn   kěn míng nián yáng   shū 簿 duī    
xiè gōng shū   kuā yóu lǎn sōng shí táng xiǎn   huā dòng é    
wén yuē shén qīng   fēi rén huà nǎi zhī èr gōng guì   gào    
suì yóu lóng mén guī   hòu huán shù shí shī huò   huò biàn    
sēng   xìng shí wèi suǒ huò fán jīn sān shí nián lèi   zhǒng gǒng sōng bǎi    
wéi gōng fēi cái   tóng zài tóng tóng shào zhuàng jīn   qiě féi    
tóng wēi 祿   jīn qiě xuǎn tóng jiān jīn   kòng yín pèi    
tóng ōu   jīn zhí zhǐ bǎi zhě chéng bēi cún   zhě qióng è    
dàn zhě yōu   pín cún suǒ