永叔寄詩八首並祭子漸文一首因采八詩之意警

宋代 梅堯臣
昔聞退之與東野,相與結交賤微時。 孟不改貧韓漸貴,二人情契都不移。 韓無驕矜孟無靦,直以道義為己知。 我今與子亦似此,子亦不愧前人為。 北都健兒昨日至,扣門乃得所遺詩。 上言病中初有寄,下言我詠蟠桃枝。 盛衰開落感殘杏,暮春無事羨遊絲。 班班鳩鳴忽懷念,一掃十幅無閒辭。 洛川花圖多品目,斗新爭巧始可疑。 讀書又憶石夫子,似蠶作繭誠有之。 鎮陽歸夢北潭北,吟此八章誰謂痴。 最後有文吊尹子,壽夭唑問信所悲。 共書大軸許傳玩,一日百展曾忘疲。 報君亦欲齎滿軸,恐費紙墨令人嗤。
wén tuì 退 zhī dōng   xiāng jié jiāo jiàn wēi shí
mèng gǎi pín hán jiàn guì   èr rén qíng dōu
hán jiāo jīn mèng miǎn   zhí dào wèi zhī
jīn zi shì   zi kuì qián rén wéi
běi dōu jiàn ér zuó zhì   kòu mén nǎi de suǒ shī
shàng yán bìng zhōng chū yǒu   xià yán yǒng pán táo zhī
shèng shuāi kāi luò gǎn cán xìng   chūn shì xiàn yóu
bān bān jiū míng huái niàn   sǎo shí xián
luò chuān huā duō pǐn   dòu xīn zhēng qiǎo shǐ
shū yòu shí   shì cán zuò jiǎn chéng yǒu zhī
zhèn yáng guī mèng běi tán běi   yín zhāng shuí wèi chī
zuì hòu yǒu wén diào yǐn zi   shòu yāo zuò wèn xìn suǒ bēi
gòng shū zhòu chuán wán   bǎi zhǎn céng wàng
bào jūn mǎn 滿 zhóu   kǒng fèi zhǐ lìng rén chī