詠水碓

南北朝 王寂
世人多機心,技巧變淳古。水碓誰始有,石臼而木杵。 決流注其尾,尾抑首自舉。其法如權衡,輕重司仰俯。 浮沈刻漏箭,動息記里鼓。木牛轉芻粟,摽弓殪貔虎。 碾碓出一律,桔槔何足數。我昔居村落,升合給爨釜。 晨吹課婢僕,繭足辭艱苦。是時此未識,自笑愚且魯。 細思乃詭道,抱瓮應不取。文公圬者傳,信矣無浪語。 食焉怠其事,殃禍嘗因睹。耕鋤瀝汗血,猶水旱風雨。 況爾飽無功,天意恐不與。
shì rén duō xīn   qiǎo biàn chún shuǐ duì shuí shǐ yǒu   shí jiù ér chǔ
jué liú zhù wěi   wěi shǒu quán héng   qīng zhòng yǎng
shěn lòu jiàn   dòng niú zhuǎn chú   biāo gōng
niǎn duì chū   jié gāo shù cūn luò   shēng gěi cuàn
chén chuī   jiǎn jiān shì shí wèi shí   xiào qiě
nǎi guǐ dào   bào wèng yīng wén gōng zhě chuán   xìn làng
shí yān dài shì   yāng huò cháng yīn gēng chú hàn xuè   yóu shuǐ hàn fēng
kuàng ěr bǎo gōng   tiān kǒng