詠雙竹

宋代 曹勛
千岩萬壑碧嶙峋,密有雙成瑞此君。 破籜猗猗聯綠玉,並梢裊裊舞清薰。 巧穿怪石嵌空地,色映虛亭窈窕雲。 比節合心皆美事,孤高殊喜不同群。
qiān yán wàn lín xún   yǒu shuāng chéng ruì jūn  
tuò lián   bìng shāo niǎo niǎo qīng xūn  
qiǎo chuān 穿 guài shí qiàn kòng   yìng tíng yǎo tiǎo yún  
jié xīn jiē měi shì   gāo shū tóng qún