詠雙槐

宋代 張耒
花開雖可憐,采色不堅久。 譬如玩冰雪,隨執隨去手。 可悅則生愛,愛滅惱隨後。 美好稱不祥,此語端易究。 中庭兩蒼槐,老枿獨晚秀。 殘春餘十日,萬葉舒欲覆。 森森翠羽蓋,植立分左右。 波濤起風夜,幄暮護炎晝。 其榮無可悅,衰變亦何咎。 欲攀無足玩,欲擷無足嗅。 泊兮初無情,淡也故可守。 病來捐眾嗜,味道有真覯。 寄言兩蒼翁,請與汝此壽。
huā kāi suī lián   cǎi jiān jiǔ  
wán bīng xuě   suí zhí suí shǒu  
yuè shēng ài   ài miè nǎo suí hòu  
měi hǎo chēng xiáng   duān jiū  
zhōng tíng liǎng cāng huái   lǎo niè wǎn xiù  
cán chūn shí   wàn shū  
sēn sēn cuì gài   zhí fēn zuǒ yòu  
tāo fēng   yán zhòu  
róng yuè   shuāi biàn jiù  
pān wán   xié xiù  
chū qíng   dàn shǒu  
bìng lái juān zhòng shì   wèi dao yǒu zhēn gòu  
yán liǎng cāng wēng   qǐng shòu