詠霜二首 其二

宋代 蘇轍
清霜欺客病,乘夜逼窗扉。坐睡依爐暖,細聲聞葉飛。 蕉絺空滿篋,砧杵旋催衣。起看庭前草,松筠未覺非。
qīng shuāng bìng   chéng chuāng fēi zuò shuì nuǎn   shēng wén fēi    
jiāo chī kōng mǎn 滿 qiè   zhēn chǔ xuán cuī kàn tíng qián cǎo sōng   yún wèi jué fēi