詠霜二首

宋代 蘇轍
江南雪不到,霜露滿山村。 紙被欺氈厚,茅檐笑瓦溫。 何曾凝沼淥,有意隔朝暾。 底日身無事,高眠不出門。 清霜欺客病,乘夜逼窗扉。 坐睡依爐暖,細聲聞葉飛。 蕉絺空滿篋,砧杵旋催衣。 起看庭前草,松筠未覺非。
jiāng nán xuě dào   shuāng mǎn 滿 shān cūn  
zhǐ bèi zhān hòu   máo yán xiào wēn  
zēng níng zhǎo   yǒu zhāo tūn  
shēn shì   gāo mián chū mén  
qīng shuāng bìng   chéng chuāng fēi  
zuò shuì nuǎn   shēng wén fēi  
jiāo chī kōng mǎn 滿 qiè   zhēn chǔ xuán cuī  
kàn tíng qián cǎo   sōng yún wèi jué fēi