詠史十一首 其八

唐代 李華
日照昆崙上,羽人披羽衣。乘龍駕雲霧,欲往心無違。 此山在西北,乃是神仙國。靈氣皆自然,求之不可得。 何為漢武帝,精思遍群山。糜費巨萬計,宮車終不還。 蒼蒼茂陵樹,足以戒人間。
zhào kūn lún shàng   rén chéng lóng jià yún   wǎng xīn wéi
shān zài 西 běi   nǎi shì shén xiān guó líng jiē rán   qiú zhī
wéi hàn   jīng biàn qún shān fèi wàn   gōng chē zhōng hái
cāng cāng mào líng shù   jiè rén jiān