詠史詩·邯鄲

唐代 胡曾
曉入邯鄲十里春,東風吹下玉樓塵。 青娥莫怪頻含笑,記得當年失步人。
xiǎo hán dān shí chūn   dōng fēng chuī xià lóu chén
qīng é guài pín hán xiào   dàng nián shī rén