詠史 其九

宋代 王稱
三卿譏世及,孔華粲若星。尾大恆不掉,拊枝攀根榮。 火光倏中微,五豎並列庭。禁兵設蘭錡,金彯貂長纓。 私門填萬軌,指顧山嶽平。龜鼎潛欲移,擁弱徒虛名。 豈無賢智謀,發言炳中誠。根蟠固已久,大運終就傾。
sān qīng shì   kǒng huá càn ruò xīng wěi héng diào   zhī pān gēn róng
huǒ guāng shū zhōng wēi   shù bìng liè tíng jìn bīng shè lán   jīn piāo diāo cháng yīng
mén tián wàn guǐ   zhǐ shān yuè píng guī dǐng qián   yōng ruò míng
xián zhì móu   yán bǐng zhōng chéng gēn pán jiǔ   yùn zhōng jiù qīng