詠史 其二

宋代 王稱
狐白僅一腋,勝彼千羊皮。壯士出片言,萬諾空奚為。 毛生逢平原,自脫囊中錐。提攜十九人,咤彼猶嬰兒。 一語定從盟,不待日昃時。英風被廣座,磊落誠可奇。 知人豈不難,長鋏聲同悲。
bái jǐn   shèng qiān yáng zhuàng shì chū piàn yán wàn   nuò kōng wèi    
máo shēng féng píng yuán   tuō náng zhōng zhuī xié shí jiǔ rén zhà   yóu yīng ér    
dìng zòng méng   dài shí yīng fēng bèi guǎng zuò lěi   luò chéng    
zhī rén nán   cháng jiá shēng tóng bēi