詠史二十一首 其四

明代 劉基
周昌勇廷諍,子房善奇謀。王陵抗高議,平勃終安劉。 經權兩不廢,道立知亦周。煌煌東都士,節義明清秋。 孰知讒佞巧,舉足觸戈矛。顧此悲世運,泫然涕交流。
zhōu chāng yǒng tíng zhèng   fáng shàn móu wáng líng kàng gāo píng   zhōng ān liú    
jīng quán liǎng fèi   dào zhī zhōu huáng huáng dōng dōu shì jié   míng qīng qiū    
shú zhī chán nìng qiǎo   chù máo bēi shì yùn xuàn   rán jiāo liú