詠史二十一首 其十六
隋帝易廣勇,天命以不長。唐宗昧治恪,本支竟摧戕。
聖人有達節,變通亦何常。禹湯不同跡,萬古皆明王。
suí
隋
dì
帝
yì
易
guǎng
廣
yǒng
勇
,
tiān
天
mìng
命
yǐ
以
bù
不
zhǎng
長
táng
。
zōng
唐
mèi
宗
zhì
昧
kè
治
běn
恪
,
zhī
本
jìng
支
cuī
竟
qiāng
摧
戕
。
shèng
聖
rén
人
yǒu
有
dá
達
jié
節
,
biàn
變
tōng
通
yì
亦
hé
何
cháng
常
yǔ
。
tāng
禹
bù
湯
tóng
不
jì
同
wàn
跡
,
gǔ
萬
jiē
古
míng
皆
wáng
明
王
。