詠史

唐代 皎然
田氏門下客,馮公眾中賤。一朝市義還,百代名獨擅。 始知下客不可輕,能使主人功業成。借問高車與珠履, 何如卑賤一書生。
tián shì mén xià   féng gōng zhòng zhōng jiàn zhāo shì hái   bǎi dài míng shàn
shǐ zhī xià qīng   néng shǐ 使 zhǔ rén gōng chéng jiè wèn gāo chē zhū  
bēi jiàn shū shēng