詠史

唐代 王昌齡
荷畚至洛陽,杖策游北門。天下盡兵甲,豺狼滿中原。 明夷方遘患,顧我徒崩奔。自慚菲薄才,誤蒙國士恩。 位重任亦重,時危志彌敦。西北未及終,東南不可吞。 進則恥保躬,退乃為觸藩。嘆息嵩山老,而後知其尊。
běn zhì luò yáng   zhàng yóu běi mén tiān xià jǐn bīng jiǎ   chái láng mǎn 滿 zhōng yuán
míng fāng gòu huàn   bēng bēn cán fěi cái   méng guó shì ēn
wèi zhòng rèn zhòng   shí wēi zhì dūn 西 běi wèi zhōng   dōng nán tūn
jìn chǐ bǎo gōng   tuì 退 nǎi wèi chù fān tàn sōng shān lǎo   ér hòu zhī zūn