詠扇

唐代 徐夤
為發涼飆滿玉堂,每親襟袖便難忘。霜濃雪暗知何在, 道契時來忽自揚。曾伴一樽臨小檻,幾遮殘日過迴廊。 漢宮如有秋風起,誰信班姬淚數行。
wèi liáng biāo mǎn 滿 táng   měi qīn jīn xiù biàn 便 nàn wàng shuāng nóng xuě àn zhī zài  
dào shí lái yáng céng bàn zūn lín xiǎo kǎn   zhē cán guò huí láng
hàn gōng yǒu qiū fēng   shuí xìn bān lèi shù xíng