詠阮

宋代 耶律鑄
點鐵成金自有神,奪胎無骨示天真。驚虬昂首出月魄,老鶴奮身當桂輪。 意足聲圓還自問,變風變雅更何人。應疑太白司花界,長抱琵琶控好春。
diǎn tiě chéng jīn yǒu shén   duó tāi shì tiān zhēn jīng qiú áng shǒu chū yuè   lǎo fèn shēn dāng guì lún
shēng yuán hái wèn   biàn fēng biàn gèng rén yīng tài bái huā jiè   zhǎng bào pa kòng hǎo chūn