湧泉

宋代 董嗣杲
山腰溜脈出遙峰,隔斷西湖翠幾重。 疊甃漫依僧剎久,煎茶曾入翰林供。 亭心覆雨塗丹鳳,石口濡雲噴玉龍。 何日星馳天使絕,不知誰利湼槃宗。
shān yāo liū mài chū yáo fēng   duàn 西 cuì zhòng  
dié zhòu màn sēng shā jiǔ   jiān chá céng hàn lín gōng  
tíng xīn dān fèng   shí kǒu yún pēn lóng  
xīng chí tiān shǐ 使 jué   zhī shuí niè pán zōng