雍丘歌

宋代 盧襄
胡兒倚劍摩崆峒,范陽兵火燒天紅。潼關失守大將死,鑾輿播遷岷峨中。 貔貅兵甲照冰雪,戈頭儘是生民血。鯨海揚波魚鱉腥,中原盡作天山月。 二公擐甲怒攙槍,極斗軍前皆眥裂。食窮愛妾膏斤斧,愁蹙蛾眉氣如縷。 花鈿寶髻誰復收,壯士相看泣如雨。霜刀抉齒肉未寒,再造皇家有英主。 雄心義骨填溝壑,不得生榮肩李郭。論功初入鸛鵲樓,圖形已入麒麟閣。
ér jiàn kōng tóng   fàn yáng bīng huǒ shāo tiān hóng tóng guān shī shǒu jiàng luán   輿 qiān mín é zhōng    
xiū bīng jiǎ zhào bīng xuě   tóu jìn shì shēng mín xuè jīng hǎi yáng biē xīng zhōng   yuán jǐn zuò tiān shān yuè    
èr gōng huàn jiǎ chān qiāng   dòu jūn qián jiē liè shí qióng ài qiè gāo jīn chóu   é méi    
huā diàn bǎo shuí shōu   zhuàng shì xiāng kàn shuāng dāo jué chǐ ròu wèi hán zài   zào huáng jiā yǒu yīng zhǔ    
xióng xīn tián gōu   shēng róng jiān guō lùn gōng chū guàn què lóu   xíng lín