詠秋

明代 沈守正
秋天清可悅,秋色倍撩人。秋林錯錦繡,便如秋復春。 月當秋皓魄,士感秋傷神。或賦秋氣悲,或思秋風蓴。 九秋有時盡,秋緒難重陳。
qiū tiān qīng yuè   qiū bèi liáo rén qiū lín cuò jǐn xiù biàn   便 qiū chūn    
yuè dāng qiū hào   shì gǎn qiū shāng shén huò qiū bēi huò   qiū fēng chún    
jiǔ qiū yǒu shí jǐn   qiū nán zhòng chén