詠晴

宋代 韓元吉
愁眼東西萬里晴,山雲斜度水風清。 客行歲晚忽春盡,看到枯林綠葉成。
chóu yǎn dōng 西 wàn qíng   shān yún xié shuǐ fēng qīng  
xíng suì wǎn chūn jìn   kàn dào lín chéng