詠七國

清代 姚鼐
孔道窮獲麟,風雅泯無正。蚩蚩六國主,蟲豸力爭競。 函關向東啟,四海一朝定。銅柱絀燕謀,天奚愛秦政。 屈子放湘流,信陵罷稱病。傷哉鄭國渠,延韓數年命。 當時天下士,寧蹈東海夐。松柏與房陵,哀歌不堪聽。
kǒng dào qióng huò lín   fēng mǐn zhèng chī chī liù guó zhǔ chóng   zhì zhēng jìng    
hán guān xiàng dōng   hǎi zhāo dìng tóng zhù chù yàn móu tiān   ài qín zhèng    
fàng xiāng liú   xìn líng chēng bìng shāng zāi zhèng guó yán   hán shù nián mìng    
dāng shí tiān xià shì   níng dǎo dōng hǎi xiòng sōng bǎi fáng líng āi   kān tīng