用前韻言歸

宋代 曹勛
梅風欲轉白苹洲,一笑忘懷接勝流。 公已吉祥求止止,我方奔走覓休休。 故山應有猿鶴怨,壯節但隨蒲柳秋。 薦讀公詩固三嘆,從今可但破牢愁。
méi fēng zhuǎn bái píng zhōu   xiào wàng huái jiē shèng liú
gōng xiáng qiú zhǐ zhǐ   fāng bēn zǒu xiū xiū
shān yīng yǒu yuán yuàn   zhuàng jié dàn suí liǔ qiū
jiàn gōng shī sān tàn   cóng jīn dàn láo chóu