用前韻答湛長老

宋代 饒節
阿師歌詠過騰騰,豈是尋常粥飯僧。自了木平三擔土,何須寂子四揮藤。 新詩似錦誰能濯,高論如天不可升。飯罷關門香一豆,淨琉璃缽泛輕冰。
ā shī yǒng guò téng téng   shì xún cháng zhōu fàn sēng le píng sān dān   zi huī téng
xīn shī shì jǐn shuí néng zhuó   gāo lùn tiān shēng fàn guān mén xiāng dòu   jìng liú li fàn qīng bīng