用前韻答呂無求

宋代 饒節
聰明強健不聾丞,時出高言欲作僧。客至解衣揮玉麈,詩成落筆掃溪藤。 園如靖節不難去,座比維摩豈易升。退食略無聲色累,自磨煤麝寫陽冰。
cōng ming qiáng jiàn lóng chéng   shí chū gāo yán zuò sēng zhì jiě huī zhǔ   shī chéng luò sǎo téng
yuán jìng jié nán   zuò wéi shēng tuì 退 shí lüè shēng lèi   méi shè xiě yáng bīng