用前韻

宋代 張綱
蕭然雲屋敞溪陰,荒徑蒿萊故故侵。穿竹晚風輕戛玉,入簾涼月碎搖金。 畏寒皮骨驚秋早,得酒情懷語夜深。臨老工夫在禪說,試拈波若為重尋。
xiāo rán yún chǎng yīn   huāng jìng hāo lái qīn chuān zhú 穿 wǎn fēng qīng jiá   lián liáng yuè suì yáo jīn    
wèi hán jīng qiū zǎo   jiǔ qíng huái shēn lín lǎo gōng zài chán shuō shì   niān ruò wéi zhòng xún