用前韻

宋代 張綱
雪花吹面凍凌凌,客路艱危敢緩行。春酒可賒三日近,野梅初見一枝橫。 傷時在處愁先滿,討賊無期夢自驚。誰解山東問消息,謝公應起為蒼生。
xuě huā chuī miàn dòng líng líng   jiān wēi gǎn huǎn xíng chūn jiǔ shē sān jìn   méi chū jiàn zhī héng    
shāng shí zài chǔ chóu xiān mǎn 滿   tǎo zéi mèng jīng shuí jiě shān dōng wèn xiāo xi xiè   gōng yīng wèi cāng shēng