用前韻

宋代 張綱
雪殘春信近,山迥客愁新。興極樽無酒,詩成筆有神。 玩心雲物變,驚夢雨聲頻。坐對華嚴海,忘言意自親。
xuě cán chūn xìn jìn   shān jiǒng chóu xīn xīng zūn jiǔ shī   chéng yǒu shén    
wán xīn yún biàn   jīng mèng shēng pín zuò duì huá yán hǎi wàng   yán qīn